
Nói
chuyện với đứa bạn cùng học hồi cấp ba, tình cờ nó nhắc đến Tiên làm
lòng Nhy xáo trộn. Nhy ngồi lật cuốn album cũ của riêng hai đứa. Hình
ảnh Tiên ngập tràn. Này là Nhy cùng Tiên đi chơi với lớp, này là hai
đứa đi dạo quanh Hồ Gươm, này là hai đứa đạp vịt trên hồ Tây, này là đi
ăn kem, xem film, uống cà phê, và những ảnh hai đứa trên đồng cỏ xanh
kỷ niệm nữa. Nhy còn nhớ, đồng cỏ xanh ấy là nơi Nhy phát hiện trước,
nhưng Tiên là đứa đặt tên cho nó, một cái tên lãng mạn và trong trẻo: Cánh đồng ước mơ.
Kệ Nhy phản đối là nó không đúng thực tế, vì chỉ là cái bãi cỏ xanh
thôi, Tiên vẫn thích gọi như thế. Và nơi đây nhanh chóng trở thành một
thế giới được yêu thích nhất của hai đứa. Những bức ảnh vẫn tươi tắn,
sống động, những nụ cười bừng sáng, vậy mà giờ chỉ còn lại mình Nhy.
Mắt Nhy lại rưng rưng rồi, Tiên ơi!
Cánh đồng mơ ước của Nhy và Tiên - Ảnh minh họa: detail24
Tiếng chuông cửa cắt ngang dòng cảm xúc của Nhy. Gấp cuốn album thật
nhanh, Nhy chợt nhớ ra có hẹn với Khôi hôm nay. Từ sau trận ốm của
Nhy, Khôi và Nhy thành ra thân với nhau. Khôi chăm sóc cho Nhy chu đáo
như một người anh trai chăm sóc cho đứa em bé bỏng. Tuyệt nhiên không có
một thứ tình cảm khác. Chẳng hiểu sao Nhy cảm thấy rất rõ ràng điều
đó, nên hoàn toàn thoải mái khi chơi với anh. Chạy ra mở cửa, Nhy cười:
- Anh chờ em tí, em thay đồ cái.
- Giờ mới thay đồ? Đừng nói quên hẹn với anh nhé cô nương. – Khôi nhăn nhó.
- Không, gì chứ đi ăn kem thì em quên làm sao được. – Nhy nháy mắt nghịch ngợm.
- Trời, chỉ vì kem sao? Cô làm anh thất vọng quá đấy!
- Haha. Có gì mà thất vọng, anh? Bình thường như cân đường hộp sữa thôi mà.
- Rồi, nhanh đi cô!
Ảnh minh họa: CasheeFoo
Trời chiều nắng dịu, gió mát lộng. Nhy đột nhiên gợi ý đi bộ. Khôi
không phản đối. Đoạn đường chỉ có 15 phút thôi mà. Không nói gì, nhưng
hắn nhận thấy lúc mở cửa cho hắn, mắt Nhy ươn ướt. Đến lúc ngồi trong
quán kem, Khôi mới đùa:
- Ăn đi lấy sức mà khóc nhè nhé!
- Xí, em khóc hồi nào mà dám nói... – Nhy cãi yếu ớt, cô biết là anh
đã nhìn thấy giọt nước long lanh trên mi cô lúc nãy rồi. Thế là hai lần
anh nhìn thấy cô khóc đấy, ngại quá.
- Cứ làm như hay lắm! Nhưng thôi, mít ướt ạ. Còn biết khóc là còn biết vui.
- Xì, anh triết lý đấy à? Như ông cụ ấy.
- Ừ, anh già rồi mà. Nhờ thế em mới được gọi là trẻ chứ. Haha. – Hắn
thoáng ngập ngừng – Có muốn kể cho anh nghe điều gì đó không?
- Uhm... Thế bây giờ anh có muốn cho em ăn kem nữa không đấy? – Nhy trả lời bằng một câu hỏi thoái thác.
Khôi im lặng, gật đầu vì hắn hiểu cô chưa sẵn sàng kể cho hắn nghe về
nỗi đau của cô. Có thể nó quá lớn chăng. Như hắn cũng vậy. Quý mến Nhy,
nhưng hắn chưa bao giờ nói với cô về những mất mát của hắn, về tình
yêu hắn dành cho em.
Ảnh minh họa: Marciedip
Rời quán kem, Nhy kéo Khôi đi chợ, rồi hai anh em về nhà Khôi nấu
nướng. Lần đầu tiên sang nhà Khôi, Nhy thấy hơi ngại, nhưng chẳng lẽ để
anh khuân đủ thứ dụng cụ sang nhà cô chỉ để nấu một bữa cơm? Thôi kệ,
chẳng sao. Vào phòng Khôi, Nhy thấy bị thu hút ngay bởi cách bài trí căn
phòng. Có vẻ hơi lộn xộn, nhưng lại lộn xộn một cách có trật tự, đủ để
người ta thấy thoải mái khi bước vào. Lướt qua, Nhy thấy có giá vẽ
đặt ở ngay gần cửa sổ. Nhy ngạc nhiên:
- Anh biết vẽ à?
- Biết một chút. Hồi trước anh ở với ông nội, ông dạy anh vẽ từ nhỏ mà.
- Ông anh là họa sỹ à?
- Ừ, với anh thì là như vậy, còn thật ra ông chưa bao giờ nhận ông là
họa sỹ cả, ông chỉ bảo ông là người đam mê hội họa thôi.
- Thích nhỉ, em có một đứa bạn thân, nó vẽ đẹp lắm, cũng thích học mỹ
thuật, nhưng rồi nhà chẳng ai ủng hộ cả, thế là phải bỏ ngang. Tiếc
thế!
- Ừ, anh vẽ chơi ấy mà, để trải lòng mình thôi.
Nhy tò mò:
- Anh có tác phẩm nào ở đây cho em xem cái.
- Kiệt tác của anh treo trên tường kia kìa! – Khôi nói, mắt nhìn đăm
đắm đầy trìu mến với bức tranh mà hắn chỉ cho Nhy, bức tranh hắn vẽ em
ngay trong lần đầu tiên gặp ấy.
Ảnh minh họa: cocacolagirlie
Nhy nhìn theo ánh mắt Khôi, một bức tranh nhỏ, đơn giản, không màu mè,
chỉ toàn nét chì nhưng được treo ở một vị trí rất đặc biệt, và cứ nhìn
theo thái độ của Khôi, thì đó thực sự là một bức tranh quan trọng với
anh. Lần đầu tiên Nhy thấy Khôi xúc động vậy mà. Lại gần hơn để ngắm
cho kỹ, Nhy bỗng có thiện cảm với bức tranh ngay lập tức. Một khung
cảnh rất bình yên làm Nhy nhớ đến "Cánh đồng mơ ước" của Nhy với Tiên,
trong đó nổi bật hình ảnh một người con gái chỉ thấy sau lưng với mái
tóc dài, cùng tà váy nhẹ bay vì gió, trông mong manh, dịu dàng và tinh
khôi quá. Bức tranh không nhiều chi tiết nhưng nó khơi dậy một niềm
rung cảm sâu xa cho người xem.
- Đẹp quá! – Nhy thốt lên.
- Em cũng thấy đẹp hả? – giọng Khôi trầm trầm.
- Đẹp quá, anh ạ - Nhy khẳng định – giàu cảm xúc, giản dị và trong trẻo. Mà, anh nói thật đi, "cô ấy" của anh đây hả?
Khôi không nói gì, chỉ lẳng lặng lắc đầu, vẻ mặt nhiều tâm trạng.
- Có chuyện gì à anh?
- Không, thôi, mình nấu cơm đi, cũng muộn rồi.
Nhy nhận thấy mình không nên hỏi tiếp về bức tranh nữa. Hai anh em lúi
húi nấu nấu nướng nướng, huyên thuyên những chuyện không đầu đũa. Buổi
tối qua nhanh.
Ảnh minh họa: heprodiqy
Trời lại đổ mưa. Lạ thật, năm nay mưa nhiều quá. Nhy lười biếng chui
trong chăn ấm, nghe tiếng mưa rả rích, đều đặn, ngắm những sợi mưa mong
manh nhẹ nhàng trôi tuột trên phiến lá. Điện thoại có tiếng báo tin
nhắn mới: "Hôm nay lại mưa rồi, nhóc nhỉ. Chán lạ. Anh về lại rồi
đây, nhưng phải đi làm luôn, nghĩ nhóc vẫn nướng nên không gọi cửa. Có
quà cho nhóc ở bên anh đấy, lấy tự nhiên, chìa khóa của anh để trong
thùng thư nhà nhóc nhé. Tối gặp." Nhy mỉm cười, trả lời tin nhắn, thấy lòng ấm áp.
Định bụng chờ mai Khôi về Nhy mới sang, nhưng buổi trưa, Khôi gọi bảo
Nhy qua lấy luôn vì anh còn mang cả ốc cho Nhy nữa cơ. Lần nào cũng
thế, về thăm bố mẹ ở Berlin sang là anh lại mua cho Nhy rất nhiều thứ,
từ quả ô mai đến những thứ đồ gia vị, đồ khô, và cả những thứ rau Nhy
thích ăn. Mới đây, biết Nhy thèm bún ốc, chắc anh phải tìm bằng được để
mua cho Nhy rồi. Chạy qua nhà, thấy Khôi còn để nguyên đồ trong túi,
chưa sắp xếp gì cả. Có miếng giấy nhắn nhỏ viết vội: "Thích gì cứ mang
về nhé nhóc!" để trên một cuốn tập khổ A4. Nhy nổi hứng nghịch ngợm,
mang ra bàn định viết câu gì đó chọc anh. Nhưng vừa lật ra, Nhy bỗng
sững người. Một bức chân dung được vẽ thật tỉ mỉ với từng đường nét sống
động, từ mái tóc dài mượt, vầng trán bướng bỉnh, đôi mắt thông minh
lấp lánh tia nhìn dịu dàng, chiếc mũi nhỏ, đến nụ cười mỉm đáng yêu.
Nhy như ngừng thở. Gương mặt đó, nụ cười đó, là Tiên. Đúng là Tiên của
Nhy đây mà. Tiên nhìn Nhy, nụ cười trở nên lém lỉnh lạ. Nhy chăm chăm
không rời mắt khỏi bức tranh, chạy lại nhìn bức họa treo trên tường. Đó
thật chính là Tiên sao? Vậy... đó là khi Tiên đang ở trên cánh đồng mơ
ước rồi. Hèn gì, Nhy thấy khung cảnh đó giống quá, quen quá... Vậy mà
Nhy không nghĩ đó là bạn mình...
Trái đất thật tròn, Nhy lại gặp Khôi, quen Khôi, thân với Khôi, người
con trai mà Tiên đã kể cho Nhy nghe biết bao lần trong những lá thư
suốt thời gian cuối của cuộc đời Tiên, người con trai đã đem đến cho
Tiên niềm hạnh phúc ngọt ngào, sức mạnh để Tiên bình thản đối mặt với
những cơn đau bệnh giày vò, để Tiên mãn nguyện ra đi trong tình yêu của
anh.
Là Khôi đó.
Chính anh.
Có một sợi dây vô hình liên kết anh với Nhy, có một nỗi đau mang tên
Tiên cả hai cùng mang nặng. Phải chăng vì thế mà Khôi với Nhy dễ dàng
thân thiết với nhau? Hay Tiên muốn để Nhy gặp anh như đã hứa? Đầu óc
Nhy trống rỗng. Nhy lặng lẽ xếp đồ vào tủ lạnh và tủ bếp cho Khôi, rồi
cầm túi đồ để nấu bún về. Hôm nay Nhy sẽ nấu một bữa bún ốc thật ngon,
vì đó cũng là món Tiên thích nhất.
Khôi ngạc nhiên nhìn Nhy. Nhy khóc? Những giọt nước mắt đột ngột lẳng lặng không giấu giếm làm Khôi bỗng bối rối:
- Chuyện gì thế Nhy?
Nhy không nói, nhưng cô bật khóc. Khôi nhẹ nhàng:
- Nhy, em thế nào?
Nhy vẫn lặng lẽ khóc, nhưng cô đứng dậy, lấy đưa cho Khôi cuốn album.
Hắn ngơ ngác nhận, lúng túng không biết Nhy định làm gì. Cô chỉ vào đó,
ngắn gọn:
- Anh xem đi.
Khôi làm theo lời Nhy. Hắn mở ra. Sững sờ. Hai người con gái quen
thuộc với hắn biết bao. Em của hắn, và Nhy. Hai cô gái trông thật hồn
nhiên với tà áo dài trắng. Hắn lật tiếp, những hình ảnh của em bên cạnh
Nhy, ở trường, ở nhà, ở quán kem, trên đồng cỏ,... Hắn hiểu ra. Người
bạn tên Nhím của em chính là Nhy. Thật không ngờ, như một sự sắp đặt,
hắn lại tình cờ quen biết Nhy ở nơi này. Giọng hắn khàn khàn:
- Không ngờ Nhy là Nhím.
- Em cũng không ngờ anh... là anh. – Nhy nói rồi tự nhiên bật cười với
câu nói của mình. Khôi cũng cười theo, tạm xua đi bầu không khí nặng
nề:
- Ừ... Mà, sao em biết là Tiên?
- Hôm nay, cuốn tập của anh... Em định viết chọc anh, tình cờ nhìn thấy bức chân dung của Tiên, em mới biết.
- À, vậy hả? Thế giới cũng hẹp nhỉ. Anh đi xa thật xa, cuối cùng lại
gặp Nhím của Tiên ở cái nơi xa thật xa này. – Giọng Khôi xa vắng.
-Uhm... - Nhy thì thầm như nói với chính bản thân mình - Cuộc sống
luôn có những sắp xếp kỳ lạ, hay là Tiên đã cố gắng để thực hiện lời
hứa của Tiên với Nhím nhỉ?
Khôi cũng đang chia sẻ cùng một ý nghĩ với Nhy. Hắn nhớ đến lời nói của em hôm nào: "Em sẽ giới thiệu Nhím với anh"...
3 năm sau...
Nhy đứng lặng trước ngôi mộ nhỏ với tấm ảnh người bạn gái thân thương.
Ánh mắt của Tiên ấm áp như chào đón Nhy. Nhy khẽ khàng: "Tiên ơi, Nhím
về với Tiên rồi đây!" Nhy nghẹn ngào, những giọt nước mắt lăn dài, rớt
xuống cánh hoa cúc dại Nhy vừa mang đến, khiến nó rung rinh, khẽ chao
đi như nụ cười của Tiên đang lấp lánh nơi đáy mắt, bảo Nhy mỉm cười.
Nhy kể cho Tiên nghe cuộc sống của mình những ngày qua, đặc biệt là về
cuộc gặp gỡ của Khôi với Tiên. Nhy nhìn bạn, trìu mến:"Tiên không lầm,
Tiên ạ. Anh ấy là một người tốt. Nhím mừng vì Tiên đã gặp được người
yêu thương Tiên đến thế. Cũng may trên đời có một người như anh Khôi để
Nhím còn chia sẻ về Tiên nữa. Cảm ơn Tiên đã để Nhím gặp anh Khôi.
Nhưng Nhím không làm như Tiên muốn được đâu, Tiên ạ. Nhím không thể
thay Tiên viết tiếp mối tình mới chớm của Tiên được. Giữa Nhím với anh
Khôi đã có một lời hứa khác, chỉ là anh em thôi. Tiên hiểu mà, phải
không?" Đôi mắt Tiên như thấu hiểu. Nhy thanh thản ngồi yên nhìn bạn.
Chiều dần buông. Nhy tạm biệt bạn để ra về. Nhưng Nhy không về nhà
ngay mà cho xe rẽ vào cánh đồng cỏ xanh ngày nào. Khác nhiều quá. Nhy
thẫn thờ... không còn bãi cỏ xanh ngày nào, bãi đất trống đã được quy
hoạch, bãi cỏ trở thành sân chơi cho bọn trẻ. Nhy ngồi xuống chiếc xích
đu nhỏ, nhắm mắt lại, thả hồn mơ về kỷ niệm. Chợt một cơn gió mạnh
thổi qua. Nhy khẽ rùng mình. Một giọng nói quen thuộc vang lên, trầm ấm:
- Lạnh rồi, về nhà được chưa em gái?
Khôi đứng đó tự bao giờ, nhìn Nhy dịu dàng. Nhy sửng sốt:
- Sao anh lại ở đây? Anh về từ khi nào vậy? Không nói gì với em cả?
- Uhm, anh vừa về sáng nay, đoán thế nào em cũng ra đây mà. Anh bay sau em đúng hai ngày đấy.
- Anh thật là...
- Bất ngờ không? – Khôi nháy mắt - Thật ra anh cũng định về chung ngày
với em, nhưng còn một số việc phải làm cho xong nên quyết định không
nói cho em biết.
- Hèn chi...
- Sao?
- Hôm tiễn em ra sân bay, anh chả có vẻ gì là buồn bã cả, cứ để cho em
sụt sùi, đến là quê! – Nhy phụng phịu. – Em còn nghĩ là anh chẳng thèm
quan tâm em nữa cơ đấy. Anh kết nghĩa gì mà tệ thế!
- Haha, thì có thế anh mới biết cô em gái của anh thương anh đến thế
nào chứ. Thôi, bây giờ mời em đi ăn một bữa coi như tạ lỗi vậy nhé?
- Không! Em không đi đâu. – Nhy làm mặt giận.
- Làm gì mà giận thế, anh xin lỗi rồi mà. Đi nhé?
- Không! – Nhy tiếp tục, lém lỉnh – Tội tày đình thế mà chỉ có một bữa thôi hả? Em không đi.
- Haha – Khôi bật cười – Trời ạ, nói luôn từ đầu đi, làm cho anh lo. Okie, mấy bữa cũng được. Bây giờ thì đi nhé?
- Không!
- Ơ? Còn gì nữa?
Nhy bật cười:
- Không có gì mà anh phải hoảng hốt. Hôm nay em không đi ăn ngoài với
anh được đâu, có hẹn với bố mẹ ăn tối ở nhà rồi mà. Hihi. Em mời anh về
nhà luôn, nhân dịp giới thiệu ông anh kết nghĩa của em cho bố mẹ biết,
được không?
- Tuyệt vời!
Khôi và Nhy chạy xe song song, tiếng cười trong trẻo vang lên với
những câu chuyện bất tận. Giữa họ có những tình cảm gắn bó vô cùng đặc
biệt, khắng khít, những câu chuyện không thể chia sẻ với ai. Họ từng thề
sẽ mãi mãi là anh trai, em gái, là bạn tốt đi cùng nhau trong đời.
Và không ai trong họ muốn từ bỏ lời thề thiêng liêng ấy...
Với họ, việc gặp gỡ nhau đã là duyên phận, là một sự may mắn hiếm có lắm rồi!